CHUYẾN XE ĐÊM
Thái Siêu
Từ lò thiêu Peek Family về lại chùa Bát Nhã gần 6:00 pm. Sau đó có cuộc họp chớp nhoáng với môn đồ pháp quyến. Mọi hành trang lên đường đã sẵn sàng. Chúng tôi rời chùa Bát Nhã lúc 7:00 pm đến chùa Quan Âm đảnh lễ hòa thượng Đạo Quang trước khi về San-Jose. Ở đây thầy Minh Thông thông báo, tối nay có bão và mưa rất lớn, mời quí thầy ở lại qua đêm sáng mai hãy về. Ở lại tiện thật, nhưng làm sao thấy được những cơn mưa dữ dội, bão tố dọc đường và mình ứng phó như thế nào. Chúng tôi quyết định ra đi, trước sự ngạc nhiên của quí thầy cô và sự thương yêu lo lắng của hòa thượng.
Xe lăn bánh, trời đổ mưa. Đến freeway 405 North trời mưa khá lớn, lớn đến độ hai quạt nước làm việc liên tục, nhanh chóng mà không sao đẩy hết lượng nước dồn dập trút lên kính xe. Bầu trời không trăng sao, không gian đen nghịt với những giọt mưa liên tục rơi rơi. Chúng gây nên những tâm lý trái ngược: vui buồn, thích thú, bực dọc. Xe nọ nối tiếp xe kia nương vào vệt sáng mờ mờ ảo ảo nên xe chạy rất chậm. Chúng tôi đến freeway 5 North gần như ngừng hẳn phải cập xe sát lề đường nhường cho xe cảnh sát và xe cẩu đang lao mình về phía trước một cách vội vã với âm thanh quen thuộc khi có tai nạn. Chúng tôi chấp tay lâm râm cầu nguyện chư Phật mười phương gia hộ cho những ai đó đang bị nạn được bình an vô sự. Có ai thích dính líu với cảnh sát và xe cẩu bao giờ, ấy vậy, giờ đây họ là những người bạn thân thiện, mau mắn, dễ thương, tử tế, hy sinh nhất cho mình. Nhờ đi trong mưa gió mới thấy đâu là tình người, tình bạn, ai hy sinh giúp cho ai. Trong hoạn nạn tìm ra sự yêu thương, tình bạn.
Tầm nhìn phía trước thật ngắn, chỉ thấy hai ánh đèn leo lét của xe trước, hai vệt sáng vàng nhòe nhòe của xe sau cố vươn lên giúp xe trước. Nếu nhìn từ trên không xuống sẽ thấy một vệt sáng dài lung linh trong trật tự, người trước giúp người trước, người sau giúp người sau đùm bọc, che chở, lo lắng cho nhau khi tai trời ách nước ập đến.
Chạy suốt ba tiếng đồng hồ mới được một phần ba đoạn đường, bây giờ đã 10:00 pm. Nhờ đèn pha trên cầu chiếu rọi mới thấy được dưới chân cầu nước mưa đọng lại lênh láng, mọi xe đều được chuyển hướng về 101 North. Nhìn đồng hồ xăng xuống dần mà xe vẫn còn chậm chạp, không biết dừng ở đâu và lúc nào, ai cũng phập phồng lo lắng. Chạy thêm hai miles nữa, may quá trạm xăng ở trước mặt, trời bớt mưa nhưng còn gió mạnh. Đến nơi ôi thôi là người, kẻ xếp hàng mua ly cà phê nóng, người xếp hàng vào restroom, các bác tài thay nhau cầm vòi xăng liên tục. Mọi vật đều quí hiếm khi cung không bằng cầu. Không gì hạnh phúc hơn khi được “trút bầu tâm sự” trong cơn biến động khó khăn. Gần một giờ sau chúng tôi mới rời trạm xăng, mọi người ai ai cũng nhẹ nhõm thở phào trong co ro cúm rúm vì lạnh và gió để lên đường. Cà phê chưa thấm, bác tài đôi lúc “yes” nên cán đường ranh kêu lộp bộp, có ai yên tâm mà “hồn bướm mơ tiên”. Bầu trời đen nghịt, mưa lại nặng hạt, gió thổi ù ù, cái lạnh ngoài trời cố len lỏi vào xe, nhờ heater mang lại ấm áp trong đêm dài không ngủ. Tất cả trên xe đều thức, thức thì nói, nào chuyện buồn, chuyện vui, chuyện tiếu lâm, cuối cùng “chuyển hướng” về Ôn – Hòa Thượng Thích Trí Chơn. Nỗi buồn làm trên xe im phăng phắc, không tiếng cười, không to tiếng, nghe tiếng sụt sùi của thương nhớ về Ôn. Mọi người cùng nhau hát bài kính mến thầy. Hôm nay đâu còn thầy để về đây, thầy đã ra đi, ra đi vĩnh viễn. Nhưng thầy vẫn còn là bóng mát che chở cho chúng con trong những cơn hè nóng bức, lòng thầy sưởi ấm lòng chúng con trong những cơn mưa gió lạnh lẽo. Đôi mắt thầy là ánh sáng hướng dẫn cho chúng con trên đường học đạo, hành đạo. Trọn đời Ôn đã hy hiến cho quê hương và đạo pháp. Ôn ra đi thật nhẹ nhàng không bận bịu, không hoảng sợ vì duyên độ sanh, thân tứ đại đã mãn. “Ôn đến tay không, Ôn về tay không” duy còn tấm lòng độ sanh.
Gẫm lại năm xưa, Ôn vào đời với chí nguyện xuất gia. Từ Việt Nam sang Ấn Độ đến Hoa Kỳ từng bước đi thể hiện cả tấm lòng vị tha qua thuyết giảng, giáo dục, phiên dịch, viết bài trên tạp chí cùng pháp hữu ngày đêm vun xới cội bồ đề để che mát nhân gian. Rày đây mai đó trên những chuyến xe đêm, Ôn xây dựng lòng người. Đôi lúc được đón tiếp, có lúc nằm co ro trước hiên chùa chờ trời sáng. Khi được chén cơm nóng tô canh đầy, khi trái chuối ổ bánh mì cho qua cơn đói. Ôi! Cao cả thay tấm lòng của Ôn!
Trước khi về cõi an tịnh, Ôn có dạy: năm nay tôi 79 tuổi, không dám bằng tuổi Phật khi Ngài vào Niết Bàn. Tôi có bịnh, bịnh của tứ đại vào thời kỳ hoại, đã hoại mà mổ xẻ, chữa trị chẳng đi đến đâu, gây đau đớn thân xác lại hao tốn tiền bạc của bá tánh vô ích. Ôn dặn dò chư huynh đệ như đêm cuối cùng của đức Phật tại Câu thi na. Khóe mắt đầy giọt lệ đau thương, đâu đây vọng lên tiếng cười hí… hí… hí của thiên ma ba tuần đã lạc lối về. Hạnh nguyện vào Ta bà đã viên mãn, Ôn ra đi tự tại. Chúng ta còn ở lại hãy nguyện như Ôn đã nguyện, làm như Ôn đã làm. Tưởng nhớ Ôn là vậy. Mong thay!
Niệm Phật Đường Fremont
Thái Siêu