TRI TIM CỦA MẸ

 

Thch Nữ Tr Hải 

 

 

Ngy xưa, c một cậu b ở với mẹ trong một tp lều ven rừng. Ngy ngy cậu đi vo  rừng hi củi bn để nui mẹ. Mẹ cậu ở nh nấu cơm, v o chăm sc những luống rau. Hai mẹ con sống ngho nn hẩm ht, nhưng khng km vẻ đầm ấm, bởi v tnh thương của mẹ vốn đ l điều kiện cần v đủ cho một con người.

Nhưng cậu b lớn dần v bắt đầu đi xa hơn trong những buổi kiếm củi. Hồn cậu cũng bay xa hơn trong những mộng ước, mong chờ. Cho đến một chiều nọ, trn đường hi củi cậu bắt gặp một bng hồng thiếu nữ bn suối biếc. Kể từ hm ấy, bt cơm nguội trn tay mẹ u yếm đưa cho cậu ăn đỡ đi lng mỗi khi trở về, khng cn hương vị nữa. Cậu bắt đầu tiếc nhớ bng khung, người trở thnh thờ thẫn, mất hồn. B mẹ lo lắng hỏi han, cậu gắt gỏng với mẹ. Tnh yu hay đng hơn, sự m gi, đ lm cậu l lẫn m muội rồi. Mẹ cng chăm sc n cần, cậu cng kh chịu, muốn bỏ nh ra đi theo bng hồng bn suối biếc.

Ối, phải chăng nng l tin nữ ging trần? Cậu cảm như chưa bao giờ thấy một người con gi đẹp đến thế. Mỗi dng vẻ, động tc của nng đều lm cho cậu m mẩn tm thần:

Trc xinh trc mọc bờ ao

Em xinh em đứng chỗ no cũng xinh

Huống chi nng lại đứng bn bờ suối phản chiếu nh trời chiều long lanh với mun mu sắc: mu xanh của my, mu vng, đỏ, tm của hoa rừng, mu lục biếc của cy l Giữa thin nhin kỳ tuyệt ấy, nng nổi bật như một đa hoa vương giả khoe tươi.

"Thầm yu trộm nhớ bấy lu đ chồn"

Thanh nin đnh bạo đến gần người đẹp. Thiếu nữ vừa trng thấy cậu đ khc a:

- Chng i! Thiếp khng cn sống được bao lu nữa nếu

Giọng oanh vng nấc nghẹn. Thanh nin hỏi dồn:

- Tại sao, tại sao, nng hởi! Ti sẽ lm bất cứ g để đem lại sự sống cho nng, d c phải mất mạng.

Thiếu nữ mở lớn đi mắt bồ cu xinh:

- Thật khng, ồ xin chng hy cứu thiếp! Thiếp đau bệnh nan y, thầy thuốc bảo chỉ c nuốt vo mnh tri tim nng hổi của một người mới tắt thở, họa may hết bệnh. Nếu chng cứu thiếp, thiếp xin hứa sẽ trọn đời sửa ti nng khăn.

- Xin nng hy đứng chờ.

Thanh nin chạy như bay một mạch về tp lều. B mẹ tựa cửa trng con, trong chỗ tranh sng tranh tối, cậu va ci cốc vo đầu mẹ. Tiện thể, cậu rt ngay con dao ở vch lều, thọc vo ngực b, moi ra tri tim cn nng hổi. Cậu bưng tri tim mẹ hối hả chạy ngược trở lại bờ suối.

Mặt trời đ lặn khuất sau đồi. Bng l cy đen dầy che rợp lối đi. Ba bốn lần cậu sut vấp ng v vội vng hấp tấp. Bỗng nghe một tiếng ni hiền từ đu đy vọng lại:

- Con ơi, chạy chậm bước lại kẻo t con ạ!

Cậu giật mnh đứng lại ngơ ngc nhn quanh. Nhưng cậu chợt hiểu. Th ra tiếng ni kia vang ln từ trong hai lng tay cậu, từ TRI TIM CỦA MẸ!

 

(Đường Vo Nội Tm Thch Nữ Tr Hải)

 

 

 

 

 


 
Bi vở đng gp xin gửi về: baivochanhphap@gmail.com
Copyright 2009 Chanh Phap Newspaper
Last modified: 09/08/11