TC NGUYỆN

 

Mỹ Huyền

 

 

Tay cầm theo quyển sch cũ đ ố vng ba gửi từ Việt Nam qua, con bước ra vườn sau nhờ cơn gi cuối hạ hong kh mi tc ướt di. Rảo bước quanh vườn để biết rằng cỏ cy đ lớn. Gin nho con trồng mấy năm giờ mới bắt đầu xum xu từng chm xinh xắn, np sau những tầng l xanh um trng thật dễ thương. Quanh vườn rực rỡ nhiều sắc hoa đủ loại như thể ma xun chưa bao giờ tn. Con ngồi trn bậc thềm cạnh bụi hồng đỏ thắm, thả hồn theo gi chiều thoảng nhẹ hương hoa. Thảm cỏ vừa mới cắt cũng ngan ngt quyện vo khng gian ấm nắng của buổi chiều cuối hạ. Thỉnh thoảng c tiếng chim ru rt gọi bầy. Cnh l lao xao, hoa quả cười khc khch. Tiết trời se lạnh. Vi sợi tc nghịch ngợm la xa v gợn gi heo may. Từng ngn tay mn m luồng vo kẽ tc. Sợi ngắn sợi di đưa tm tr bồng bềnh về với một qu khứ khng thể no qun...

Ngy xưa c một b mẹ trẻ tc di đến tận thắt lưng, tay dắt theo một đứa b gi khoảng 8 tuổi bước vo cổng cha. Người mẹ chắp tay cung knh cho vị sư o nu. Sư đp lễ với cng một cử chỉ. Lời người lớn ni chuyện với nhau c b khng để hiểu. Mẹ lẳng lặng theo vị sư vo trong, b gi ở lại ngoi sn vui chơi cng ch điệu. Một lc lu sau, người mẹ trở ra, đứa b v tư hớn hở nắm tay mẹ tung tăng ra về, khng qun vẫy tay cho tạm biệt ch điệu. Tri tim ngy thơ của b gi lm sao c thể thấu hiểu được nghĩa của lần đ đến cha, cũng như c b qu nhỏ để ngước nhn chiếc khăn cht trn đầu mẹ thay cho mi tc mượt di vừa bung xuống v đấng sinh thnh của mẹ. Sau nhiều thng bất lực nhn cha đau đớn trn giường bệnh ở tuổi tm mươi m khng c thuốc trị, m hai dng nước mắt của người con hiếu thảo khng thể chuyển ha được cơn đau của cha, mẹ quyết định bung bỏ suối tc thề, cầu mong hồng n chư phật nu ko thời gian cha cn trn trần thế, như nu ko một tnh thương duy nhất m người mẹ trẻ c được trn đời...

          Sau lần đ, ng sống thm được bốn năm. Trong bốn năm ấy, mi tc c b ngy một di thm v thật đẹp v được mẹ chăm sc thật kỹ mỗi ngy. Mẹ muốn mi tc c b giống mi tc mẹ ngy xưa. Ai cũng khen mi tc c b đen nhnh mượt m. Mẹ nấu tri bồ kết gội đầu cho c b, mỗi ngy hai bận sng chiều mẹ chải tc vuốt ve. Mỗi lần như thế c b ngy thơ hỏi mi tc di của mẹ đu, ng sư lấy tc mẹ lm g. Những lần hỏi, c b chỉ thấy đi mi mẹ mỉm cười m khng hề thấy đi mắt me long lanh những giọt buồn u uẩn, như cố nn cho lệ chảy ngược vo trong.

Mẹ nhn b như nhn lại hnh ảnh của người ngy xưa. C b lm sao hiểu được tm tnh của mẹ khi c chỉ mới biết nhn đời với đi mắt v tư, để rồi khi lớn ln m tm hồn c vẫn cn non nớt dại khờ chưa biết nghĩ suy. Rồi ở tuổi mới lớn, cắp sch đến trường, nghe theo bạn b c cắt mi tc xanh. Đi mắt mẹ từ đ buồn xa xăm. Tm hồn c vẫn lun hồn nhin, ngy ng qu đến nỗi chẳng nhận ra sự đổi thay g, nn khng biết xin lỗi, cũng chẳng biết an ủi mẹ một lời. C b hai buổi đi-về trong im lặng, v tư. Ba yu mẹ thương con nn lm người ha giải. Ba thay c an ủi mẹ, ni rằng mi tc con gi mnh rồi lại di ra. Ba biết l mẹ rất r sự v thường của một kiếp sống, huống chi l những sợi tc no phiền kia mẹ đ từng bung bỏ, nn ba biết l mẹ khng phải giận hờn g đứa con gi giống mẹ nhất trong ba chị em, m, mẹ chỉ buồn v nhớ lại ci ngy m mẹ xuống tc, nhớ ng ngoại. Ba bảo rằng mẹ khng giận con, chỉ v con khng hiểu được lng của mẹ mỗi khi mẹ chăm sc mi tc của c, từ đ dẫn đến hnh động v của mnh, rồi chạm đến nỗi buồn đau của mẹ năm xưa khi ng mất. Ba khuyn nhủ, phn tch cho c hiểu tm tư mẹ để c nhận r lỗi lầm: lỗi tự cắt tc m khng xin php ba hoặc mẹ. Nhờ ba, c mới hiểu được nghĩa của hai hng nước mắt ấy. Một bn mẹ khc v sớm mất b khi mẹ chưa trn mười lăm, một bn mẹ khc v vừa mới mất ng, chỉ v ngho khng tiền chữa trị... Kể từ đ c cố gắng học giỏi để mong chuộc lại lỗi ngy qua. C mong sao cho thời gian tri qua thật nhanh để mi tc chng di như cũ...

Rồi mi tc cũng di ra, di theo dng đời xui chảy. Lỗi lầm xưa lui dần vo dĩ vng. Cho đến nay đ mười lăm năm tri qua  m mẹ chưa một lần nhắc lại lỗi của con. Bao lần mi tc di thm, con đắn đo khi muốn cắt. Tc rụng rơi  vương vi trn nền, nhắc nhở một thời khi tuổi cn vụng dại...

Dưới bng hong hn nơi đất khch, đứa b ngy xưa by giờ ngồi đy tự sm hối lỗi lầm cho một thời v tư đến nỗi v tm...

C hạt bụi no rơi vo kho mắt khng m sao con thấy xốn xang qu. Lc đưa tay vuốt lại mi tc đ kh, để chắc rằng tc xưa cn đ, con giật mnh bởi cảm gic đau nhi nơi cnh tay, th ra con chạm phải gai hoa hồng. Một chấm ẩn hồng, rướm mu, sắc đỏ tươi như mu đỏ của đo hồng sng nay con ci trn ngực o...

          Gi lật từng trang sch, như thể tm kiếm điều g b ẩn bn trong.  Một tờ giấy rơi ra. Con lặng người trong giy pht. Con thương, .... Ngửa mặt nhn trời để cố ngăn nước mắt chảy xui. Bn lưng trời, bầy chim về muộn vỗ cnh qua những ng my hồng, để lại giữa hong hn những đường nt thing ling v tận...

          Nước biển mnh mng khng đong đầy tnh Mẹ

          My trời lồng lộng khng phủ kn cng Cha

Quyển sch trn tay con vẫn chưa kịp đọc. Gi đm lm lạnh vai gầy. m siết sch vo lng m cảm nghe được hơi ấm của hai đấng sinh thnh dưỡng dục chạy thấu vo tim. Nỗi nhớ thương v lng thnh sm hối xin hướng vọng về cho Người đang ở tận phương trời xa xăm...

          Ngoi song cửa, nh trăng thượng huyền cũng vừa mới nh sau những vệt my đm, lung linh soi xuống vườn một vầng sng thật dịu hiền như tnh Mẹ. Mn đm dy đặc những v sao. V Ba l một trong những v sao trn ấy.

Pht giy ngửa mặt nhn gii ngn h lấp lnh, chợt nhớ mấy cu thơ con đ lm từ rất lu, rồi lẩm nhẩm như lời con đang khấn nguyện.

Nhấp nhy trong con niềm khao kht

Bao muộn phiền vất vả chảy về con...

 

Toronto, Ma Vu Lan...

 

 

 

 

 

 


 
Bi vở đng gp xin gửi về: baivochanhphap@gmail.com
Copyright 2009 Chanh Phap Newspaper
Last modified: 09/08/11