Thư ta soạn số 54

 

(thng 05.2016)

 

 

 

 

LỜI CA CỦA G CNG TỬ 

 

 

 

 

Dng sng đen ngm chảy quanh thnh phố; lặng lờ tri bn những lầu đi v những căn nh tồi tn xiu vẹo; luồn dưới những cy cầu nhỏ bắc qua hai bờ rc rến. Ai người thức/ngủ bn sng. Đm ngy lao xao tiếng ni, giọng cười, v đi khi l tiếng gầm tht của bo ging, sấm chớp. Lang thang đầu ghềnh, cuối bi. Vời vợi mắt nhn trời xanh. Ngồi một chỗ lắng nghe sng di chuyển động. Quyện theo gi vẫn l hương thơm quen thuộc từ đồng nội ko về. i, nhớ nụ cười của Cha.

Ngy con bỏ nh đi hoang, Cha khng buồn cản lối. Lặng lẽ ng theo. Ngn tay điểm về đầu ni biếc c vầng trăng lơ lửng tầng khng. Con ương ngạnh, hnh tiến, khng quay đầu. Ngy di thng rộng tri lăn dng đời cuộn sng. Si m kht i dm con ngập ngụa snh lầy. Chới với chơi vơi cũng chỉ nu được một ngn tay sung. Dật dờ l theo bng mộng. Khc trn những giấc mơ hoa. Thoạt khi tỉnh giấc, chỉ muốn quay về nũng nịu bn Cha, vi một ci xoa đầu. Nhưng con đường, sao di xa hun ht.  i l nhớ, mắt hiền Cha vẫn di theo. Khng lời on trch con hư. Nhẫn nại ngn tay điểm nguyệt.

Bn dng sng đen, nồng nặc vạn loại tử thi v rc rưởi, con đ nhiều lần buồn nn, quay mặt. Thế nhn sao đầy tham lam, ngoa ngụy, cuồng si, hiểm c! Nhưng nhớ về Cha: đ từng chăm sc, tắm rửa cho người học tr bệnh kiết lỵ t vo đống phn v nước tiểu hi hm; đ từng thu nhận kẻ gnh phn lm mn đồ thn cận; đ từng tận tụy xỏ kim v o gip người học tr m Cha l bậc tn qu, khng nhờm gớm người bệnh, khng phn biệt giu/ngho qu/tiện, từ i bao dung với tất cả th một cng tử v minh bạt mạng như con c g đng hổ thẹn, đng kiu hnh m quay lưng với Cha, quay lưng với đời!

i, thử tưởng tượng đời sống ny khng c Cha! Một khi tri lăn, biết đu nẻo về! Bầu trời sẽ tăm tối hơn. Dng sng sẽ ngầu đục thm. V thế nhn, như những người m quờ quạng, suốt đời bm vu vo những ngẫu tượng, ci mnh lm n lệ cho những thần linh. Khng c những cuộc tm trăng thơ mộng. Khng c những cuộc lang thang kỳ th. Khng c Cha, bng đm sẽ che lấp tất cả con đường

 

Rồi từng ngy qua, con vẫn l la bn dng sng đen kịt, đặc qunh những tạp chất; nhưng con biết Cha vẫn tin yu đứa con hoang nghịch; con biết Cha khng bao giờ bỏ rơi con, vẫn từ ha an nhẫn chờ đợi ngy con trở về V ở tận cng su thẳm bản tm, con thm cảm như Cha từng dạy, rằng nơi một cng tử lang bạt vẫn hm tng khả tnh yu thương v tr tuệ như Cha, rằng từ dng sng đen nghịt kia, vẫn c thể sinh xuất những kỳ hoa dị thảo, v d thế no, vẫn c thể phản chiếu nh vng rực rỡ của vầng trăng bất diệt.

 

 

 

 


Bi vở đng gp xin gửi về: baivochanhphap@gmail.com
Copyright 2009 Chanh Phap Newspaper
Last modified: 04/26/16