Thư ṭa soạn số 23

 

(tháng 10.2013)

 

 

 

HỌC PHẬT

 

 

Học Phật là học con đường trở về với chân tâm, với Phật tánh—vốn hàm tàng nơi chính ḿnh và tất cả chúng sinh. Con đường ấy dài hay ngắn, lâu hay mau, là tùy nơi căn cơ và điều kiện nhân duyên của mỗi người, mỗi loài. Và bởi v́ đó là con đường, hành giả phải bước đi, từng bước vượt qua những chặng mốc của không gian, thời gian và tâm thức, vượt qua những bước cũ và chốn xưa, vượt qua tất cả, cho đến khi không c̣n nơi chốn hay thời điểm nào để đặt bước chân tối hậu. Con đường như thế, gọi là con đường xả ly, con đường giải thoát, con đường giải thoát tri kiến, con đường không đường, con đường không chỗ đến. Đặt bước chân trên con đường ấy, Thiền tông gọi là b́nh thường tâm, vô tâm; Tịnh độ tông gọi là nhất tâm (bất loạn); Mật tông gọi là thai tạng giới (mạn-đà-la); Thiền sư Huệ Năng gọi là vô niệm; kinh Kim Cang gọi là vô trụ, vô sở trụ; kinh Đại Bát Nhă gọi là bất nhị, là không—và v́ đặc tính của các pháp là không nên không có ǵ gọi là tri kiến hay trí tuệ, cũng không có ǵ được gặt hái, không có ǵ gọi là đạt thành.

Suy ra, một khi chúng ta tự măn, dừng chân ở những điểm đến, bám víu vào những điểm tựa, hài ḷng với những thành tựu, th́ chúng ta chưa phải là người học Phật đúng nghĩa.

Học Phật không nhất thiết là trong một đời phải chứng thành đạo quả như đức Phật, dù rằng ai cũng có khả năng để đạt được điều ấy như đức Phật từng tuyên bố. Chỉ đơn giản là phải thực hành hạnh xả ly, hạnh vượt qua (ba-la-mật), trên con đường hướng về Phật quả. Tuệ giác của Phật khởi đi từ hạnh xả ly. Không có xả ly th́ không có giải thoát.  Không có xả ly th́ cũng không có ǵ gọi là tuệ giác. Xả ly là dụng công của người học Phật; thể của nó là giải thoát.

 

Từ khi hành điệu với đầu xanh để chóp cho đến khi lông mày bạc phơ rũ xuống hai g̣ má nhăn nheo, Sư cụ đă học Phật một cách lặng lẽ non một thế kỷ nơi ngôi chùa lớn nhất thành phố. Trong cương vị trụ tŕ, hiếm người sống đơn giản dung dị như Sư cụ. Một căn pḥng nhỏ, chiếc giường gỗ nhỏ, một vài cuốn kinh trên kệ sách nhỏ, một ghế xích đu phủ manh chiếu rách. Sư cụ là hiện thân của một trưởng lăo tỳ kheo phạm hạnh, bần hàn, ngay nơi thị thành phồn hoa nhiệt náo. Kinh qua bao nhiêu thăng trầm lịch sử của ngôi chùa, của đất nước, Sư cụ vẫn vậy, vẫn là hành giả học Phật khiêm hạ sót lại từ thế kỷ trước. Có chút tiền là mua hoa quả cúng Phật, mua thực phẩm, thuốc men, đích thân đến bệnh viện biếu tặng những người khổ bệnh, nghèo đói. Bàn tay lần chuỗi không ngơi. Mắt từ trao gửi nhân thế. Chưa từng một lần cao đăng pháp ṭa thuyết kinh giảng luật, mà bóng Sư cụ đă che rợp cả bầu trời quê hương, bảo bọc bao thế hệ hậu bối. Nh́n Sư cụ là thấy con đường xả ly, thấy cả khung trời tự tại giải thoát. Nếu chưa hiểu thế nào là học Phật đúng nghĩa, chúng ta có thể chiêm nghiệm cuộc đời của vị lăo tăng ấy.

 

Cuc đi của Sư cụ đă nói ǵ? – Học Phật, là học làm Phật. Đơn giản như thế.

Thành kính cúi lạy lăo tăng vừa chống gậy lên đường tây qui.

Nghiêng ḿnh cúi lạy những người học Phật và tất cả những vị Phật tương lai.

 

 

 

 


Bài vở đóng góp xin gửi về: baivochanhphap@gmail.com
Copyright © 2009 Chanh Phap Newspaper
Last modified: 09/27/13