Thư ṭa soạn số 14

 

(tháng 01.2013)

 

 

NGÀY THÁNG MỚI 

 

 

 

Cuối năm dương lịch, trời lạnh cắt và mưa rỉ rả lâm râm ngày đêm, tạo nên những vũng nước lênh láng trên mặt đường. Những người phu làm vườn đă cào hốt lá vàng hai hôm trước, mà nay đợt lá khác đă phủ thêm một lớp nơi công viên. Nh́n từ xa, chỉ thấy một thảm lá nâu vàng, không thấy đâu là lối đi và màu xanh mướt của băi cỏ. Trong khi khách văng lai ngập ngừng t́m lối th́ những người quanh vùng đă quen đường, tay che dù, chân vẫn bước mau trong mưa, dẫm trên lá sũng nước…

 

Người ta vẫn thường đổ lỗi cho hoàn cảnh xă hội, hoặc trường hợp đặc biệt nào đó của cá nhân, hoặc nhân danh sự bảo vệ và phát triển tổ chức (chính quyền, đảng phái, tôn giáo…) để làm sai, làm tổn hại đến kẻ khác, tập thể khác. Làm sai mà biết phục thiện, hối cải, sửa đổi th́ c̣n đáng tha thứ, đáng khen. Làm sai mà c̣n ngoan cố t́m mọi cách để biện minh cho sự sai lầm của ḿnh, vấy tội cho người khác, th́ không xứng để gọi là người lương thức, càng không xứng là người con Phật.

Nhà Phật nói có hai hạng người đáng quí: một là người không hề làm lỗi, hai là người làm lỗi mà biết ăn năn, phục thiện.

Đi xa hơn, người không làm lỗi không khinh ghét người làm lỗi, mà xem họ như là những nạn nhân của vô minh, tham ái; luôn rộng ḷng tha thứ và t́m cách thay đổi họ; nếu không chuyển hóa được họ th́ cũng giữ ḷng từ bi, khoan dung của ḿnh, không để cho sự ác, sự lỗi của người trở thành mối phiền năo làm vẩn đục tự tâm.

Đă có những nhà lănh đạo rất sai: v́ danh vọng và quyền lợi cho cá nhân hay cho phe phái của ḿnh mà phá bỏ qui ước chung của tổ chức, của xă hội; dẫm đạp lên quyền sống và nguyện vọng của số đông. Những người này cần phải học làm người hiền (hiền nhân), học làm người con Phật (thiện nhân), để sám hối, sửa đổi và nhận được sự khoan dung tha thứ của đại chúng.

Ở đời hay trong đạo cũng thế: để thành tựu việc lớn, phải giữ tâm cho rộng và sáng. Rộng th́ mới dung được thiên hạ; sáng th́ mới bước được những bước chân vững chăi, không sai lầm.

 

Ngày đă qua, năm cũ tàn. Cuộc sống trăm năm xem vậy mà chẳng là bao. Chỉ là thoáng chốc trong chuỗi dài trầm luân một khi ác nghiệp đă gieo.

Một ngày mới, một năm mới vừa đến. Chúng ta đang đứng trước một cửa ngơ mới của tương lai, của những chuỗi ngày mà không ai đoán trước được những ǵ sẽ xảy ra.

Vậy th́, người ác hăy tự làm mới cho ḿnh và cho người bằng sự chân thành hối cải, điều chỉnh những sai lầm, dứt bỏ những điều ác, tận lực làm điều lành. Đừng quên rằng những người viết sử công tâm ở mai sau sẽ không viết theo ư của người lănh đạo thời nay. Điều sai, điều ác sẽ để lại vết nhơ muôn đời, thật là dài lâu, so với cuộc sống trăm năm bươn chải theo bă lợi danh hư huyễn.

Và này, hỡi những người bạn hiền, từng giây phút tinh khôi ngay nơi hiện tiền, tiếp tục mở ra những ngày tháng mới của niềm an lạc, hạnh phúc, của sự tĩnh lặng vô biên nơi tự tâm.

Mưa sẽ dứt. Lá vàng sẽ được dọn sạch. Rồi một vùng trời biêng biếc mở ra. Ánh triêu dương sẽ chan ḥa trên những lối đi và băi cỏ xanh trong khu vườn đẹp của chúng ta.

 

 

 

 

 


Bài vở đóng góp xin gửi về: baivochanhphap@gmail.com
Copyright © 2009 Chanh Phap Newspaper
Last modified: 02/25/13